Háng-cáung Ngṳ̄-hiê

Lài-nguòng: Wikipedia
(Iù Háng-cáung-ngṳ̄-hiê dêng-hióng lì gì)
Tiéu gáu: īng-dô̤, sìng-tō̤

Chăng-kō̤ Mìng-dĕ̤ng-ngṳ̄ Háng-cê gì bāng-buōng. / 參考閩東語漢字其版本。


dŏng-dê miàng
dŏng-dê miàng
guók-gă / dê-kṳ̆ Ā-ciŭ
ciō-iéu dê-kṳ̆ Ā-ciŭ
hiê-sṳ̆k
  • Háng-cáung Ngṳ̄-hiê
ngṳ̄-ngiòng dâi-mā
ISO 639-3 sit
ISO 639-6 snot
Sino-tibetan languages.png
Háng-cáung Ngṳ̄-hiê

Háng-câung Ngṳ̄-hiê (漢藏語系) sê ngṳ̄-ngiòng-hŏk gă áng Puō-hiê Hŭng-lôi-huák (譜系分類法) huăh-hŭng gì siŏh cū ngṳ̄-gùng, dáng-sê huăh-hŭng gì hìng-sék iā să̤. Cī ciáh ngṳ̄-hiê cé-ciēu bău-hàng Háng-ngṳ̄ gâe̤ng Câung-miēng ngṳ̄-cŭk (藏緬語系), gâe̤ng-cūng ô iók 400 cṳ̄ng ngṳ̄-ngiòng, cuō-iéu hŭng-buó găk Dṳ̆ng-guók, Miēng-diêng, Éng-dô, Nà̤-bō̤h-ī, Bók-dăng, Mâing-gă-lăk dēng-dēng Ā-ciŭ gáuk guók, dê-kṳ̆. Áng sāi gì nè̤ng gì să̤ ciēu kó̤ sáung, sê dâ̤ nê duâi ngṳ̄-hiê, nâ bī Éng-ĕu Ngṳ̄-hiê (印歐語系) ciēu.