Dìng Ùng-lṳ̀ng

Lài-nguòng: Wikipedia
跳至導覽 跳至搜尋

Dìng Ùng-lṳ̀ng (陳文龍, Buò-siĕng-ngṳ̄: Díng Meóng-le̤ng, 1232 n. - 1277 n.), Hĭng-huá (gĭng-dáng Buò-dièng) nè̤ng, sê Nàng-sóng muăk-gĭ gì siŏh ciáh ciŏng-gŭng.

1276 nièng, Nguòng-dièu buô-dôi páh giâ Hók-ciŭ, Sóng Duăng-cŭng cāu kó̤ Guōng-ciŭ. Dìng Ùng-lṳ̀ng ciŏng gă-sāng dŭ mâ̤ ták, diŏh Hĭng-huá-hū (gĭng-dáng Buò-dièng-chê) hŭ-uái dái-bĭng gâe̤ng Nguòng-dièu dó̤i-káung, sék-bâi, ké̤ṳk niăh kó̤ Hòng-ciŭ. Buáng-diô-dŏng ng-siăh nó̤h cê̤ṳ-sák.

Mìng-dièu sìng-lĭk ī-hâiu, hŭng ĭ có̤ Hók-ciŭ-hū gì siàng-huòng (城隍). Gĭng-dáng Hók-ciŭ nè̤ng gó̤ ĭ „Siông-cṳ̆ gŭng“ (尚書公), Hók-ciŭ gâe̤ng Buò-dièng ô iā sâ̤ gṳ̆ng ĭ gì miêu.