Ké̤ṳk muôi-gūi cī

Chók-cê̤ṳ Wikipedia
跳至導覽 跳至搜尋

Chăng-kō̤ Mìng-dĕ̤ng-ngṳ̄ Háng-cê gì bāng-buōng. / 參考閩東語漢字其版本。


Ké̤ṳk muôi-gūi cī[1], ĭ-hŏk gà̤-dēng hô̤ lā̤ sói-mìng tăng-huáng-céng (睡眠癱瘓症). Sèu-sèu huák-sĕng găk nè̤ng káung-mìng gì sì-hâiu. Nè̤ng â̤ giéng-gáe̤k cê-gă sê chĭng-sīng gì, kō̤-ī báh kŭi mĕ̤k-ciŭ, iâ kō̤-ī tiăng-giéng siăng-ĭng. Nâ-sê gōng mò̤ bêng-huák dâe̤ng, mò̤ bêng-huák huák-chók siăng-ĭng. Ô gì sì-hâiu â̤ sāng-sĕng huáng-gáuk (幻覺), káng-giéng gì-sĭk mò̤ gì nó̤h. Sêng-cê â̤ giéng-gáe̤k ng-hō̤ hŭ-ngék.

Chăng-kō̤ cṳ̆-lâiu[Siŭ-gāi | Gāi nguòng-mā]

  1. 李如龍. 福州方言詞典. 1994. 196.