Lài-nguòng: Wikipedia
Tiéu gáu: īng-dô̤, sìng-tō̤

Chăng-kō̤ Mìng-dĕ̤ng-ngṳ̄ Háng-cê gì bāng-buōng. / 參考閩東語漢字其版本。


(𥻵) sê Hók-ciŭ-nè̤ng nièng-nièng-màng Dĕ̤ng-cáik siăh gì siŏh cṳ̄ng diĕng gì nó̤h, sāi sŭk-mī có̤ siàng, có̤ ièng-ièng-nuóh băh-băh-nuóh, ék-buăng dŭ mò̤ âng. Sì siăh sèng-hâiu diŏh ĕng huă-sĕng-hūng, iù-muài-hūng diē-sié bŏ̤-lŏng lâ puói lā̤ siăh. Ĭng-ôi sì gâe̤ng „sì-găng“ gì „sì“ (時) huák-ĭng siŏh-iông, Hók-ciŭ-nè̤ng dŭ siŏng-séng, siăh sì sì-lài-ông-diōng (時來運轉)—sì-dô̤ cêu â̤ biéng hō̤.[1][2][3]

Mìng-ièu[Siŭ-gāi | Gāi nguòng-mā]

«Chŏ̤ sì chĭ chŏ̤ chŏ̤» sê siŏh siū mìng-ièu, gâe̤ng sì ô guăng-hiê, bāng-buōng iā sâ̤.

  • Chŏ̤ sì chĭ chŏ̤ chŏ̤, ĭ-nā̤ tiáng ĭ-gŏ̤; ĭ-gŏ̤ ô lâu-mā, ĭ-diê dăng-sĭng-gŏ̤.
  • Chŏ̤ uòng chĭ chŏ̤ chŏ̤, ĭ-nā̤ tiáng ĭ-gŏ̤; ĭ-gŏ̤ ô lâu-mā, ĭ-diê dăng-sĭng-gŏ̤. Chŏ̤ uòng chĭ chŏ̤ chŏ̤, nièng nièng cáik cáik gŏ̤; duâi-nè̤ng tiĕng hók-sêu (福壽), niè-giāng suói-só dŏ̤. [4]

Chăng-kō̤ Cṳ̆-lâiu[Siŭ-gāi | Gāi nguòng-mā]

  1. (簡體中文)福州市志,方志出版社,1998.12,ISBN 7-80122-400-0
  2. (簡體中文)官桂銓,福州團圓節——冬至,福州市檔案局(館)
  3. (簡體中文)福州搓𥻵過冬節,福州新聞網
  4. 第四課 [Dâ̤ Sé Kuó] (pdf)//福州語教師手冊 第三冊 (二上)[Hók-ciŭ-ngṳ̄ Gáu-sṳ̆ Chiū-cáik Dâ̤ Săng Cáik (Nê-siông)]. 2002. 46.