Săng-guók Iēng-ngiê

Lài-nguòng: Wikipedia
Tiéu gáu: īng-dô̤, sìng-tō̤
Săng-guók Iēng-ngiê

«Săng-guók Iēng-ngiê» (三國演義), ciòng-miàng hô̤ lā̤ «Săng-guók-cé Tŭng-sṳ̆k Iēng-ngiê» (三國志通俗演義), sê Dṳ̆ng-guók gū-diēng gì siŏh buô siēu-siók, chă-bók-dŏ̤ sê găk Nguòng-dièu muăk-gĭ gáu Mìng-dièu chĕ̤-gĭ gì sèng-âu chók-hiêng gì. Ciā cṳ̆ mò̤ siā cáuk-ciā, gó-chṳ̄ mâ̤ hiēu dó̤-dā̤ sê diê-nè̤ng siā gì, bók-guó gĭng-dáng duâi-buô-hông gì hŏk-ciā giéng-gáe̤k ciā nè̤ng sê Lò̤ Guáng-dṳ̆ng.

«Săng-guók Iēng-ngiê» gōng gì sê Dĕ̤ng-háng muăk-gĭ, Săng-guók gáu Să̤-céng tŭng-ék Dṳ̆ng-guók cĭ găng siŏh báh nièng gì lĭk-sṳ̄ dâi-gié, áng lĭk-sṳ̄ gó-sê̤ṳ gāi-siā, cṳ̆ diē-sié gì dâe̤ng-iéu ìng-ŭk găk «Săng-guók-cé» diē-sié dŭ â̤ chă diŏh miàng-cê. «Săng-guók Iēng-ngiê» gâe̤ng «Să̤-iù-gé», «È̤ng-làu-máe̤ng», «Cūi-hū» cà̤ hô̤ lā̤ „Sé-dâi mìng-cé̤ṳk“.